Cùng vạch xuất phát, người anh trở thành triệu phú còn em ruột là kẻ vô gia cư: 4 thứ quyết định đời người “lên voi” hay “xuống chó”
Chân dung - Hồ sơ - 18:04, 23/04/2019

Cùng một bệ xuất phát, nhưng Ivan sớm trở nên thành công, trong khi em trai David ngày càng thảm hại.

Ivan Massow (51 tuổi) và David (50 tuổi) sinh ra trong một gia đình bình thường ở London (Anh). Cùng môi trường giáo dục gia đình với bố là cảnh sát, mẹ là nhân viên ngân hàng; hai anh em ăn cùng một loại thức ăn, mặc gần như cùng một bộ quần áo và đi học cùng trường. Sự khác biệt duy nhất là David là em trai nên được nuông chiều hơn. Thế nhưng, số phận của cặp anh em ruột này lại hoàn toàn đối nghịch nhau.

Cho tới thời điểm hiện tại, Ivan được mệnh danh là “tinh hoa tài chính” của London, thì David là một kẻ vô gia cư lang thang nghèo khổ. Theo Ivan, số mệnh của hai anh em họ khác nhau là bởi những lý do sau:

Cùng vạch xuất phát, người anh trở thành triệu phú còn em ruột là kẻ vô gia cư: 4 thứ quyết định đời người “lên voi” hay “xuống chó”  - Ảnh 1.

Triệu phú Ivan Massow còn là người có tiếng nói chính trị, bảo vệ quyền đồng giới. Ảnh: The Guardian.

– Thói quen thủa ấu thơ 

“Ngày nhỏ, tôi luôn phải dậy sớm đi cắt cỏ kiếm tiền phụ giúp gia đình, còn David thì không. Em ấy được phép ngủ dậy muộn, sau đó dậy và thưởng thức bữa ăn sáng do mẹ chuẩn bị trước đó. Trong khi tôi phải làm việc hùng hục, nhiều khi trở về nhà khi toàn thân rã rời, thì David không phải làm gì cả. Em ấy quá nhiều thời gian rảnh rỗi, nên nảy sinh những trò phá hoại tai quái””, Ivan tiết lộ.

Thật vậy, David hay đi phá những tài sản công cộng, còn lấy sách đem bán để mua thuốc lá. Thế nhưng bố mẹ vẫn ra sức bảo vệ, bênh vực David. Điều này khiến Ivan rất buồn bã. Tuy nhiên, Ivan cũng học được một điều: đồng tiền kiếm ra không hề dễ dàng, do vậy cần phải nâng niu, quý trọng từng đồng bạc lẻ.

Trái lại, cha mẹ thường xuyên phải bỏ tiền đền bù cho những sai lầm của David khiến anh ta không biết giá trị đồng tiền. Chính sự nuông chiều quá mức ấy đã mang lại một tác động tiêu cực tới cuộc đời David sau này.

– Sự chăm chỉ

Khi Ivan 21 tuổi, anh bắt đầu kinh doanh riêng và kiếm được khoản tiền lớn đầu tiên trong đời. Sau đó, anh chuyển nhượng doanh nghiệp cho người khác với giá một triệu bảng (khoảng 30 tỷ đồng). Anh dùng tiền này làm vốn khởi nghiệp rồi lặp lại vòng tròn trên. Sau 10 năm, anh trở thành triệu phú.

Khi việc kinh doanh của Ivan đã đi vào quỹ đạo, David mới đi học đại học. Tốt nghiệp đại học, David đến học việc tại công ty của anh trai, nhưng được vài tháng lại từ bỏ. Sự nghiệp của Ivan ngày càng cất cánh còn tương lai của David ngày càng u ám.

Không muốn thua kém anh trai, David đặt ra mục tiêu làm giàu thật nhanh. Anh ta đã thử nhiều nghề khác nhau nhưng đều thất bại. David chán nản và bắt đầu từ bỏ chính mình. David trở nên hoài nghi: “Điều gì tạo nên người giàu? Không phải là bằng cách hút máu người nghèo sao?”. Cho rằng anh trai giàu có không phải nhờ thực lực mà do bóc lột người nghèo, David khinh thường và tìm cách phủ nhận triệt để thành tựu của Ivan. Anh ta miệt thị anh trai mình là “gã tư bản đạo đức giả”.

David không kết hôn, không có con và cách duy nhất để kiếm sống là làm việc tối mặt trên công trường. Nơi duy nhất để sống là một chiếc ôtô cũ bị hỏng. Không có công việc nào David làm quá một năm. Anh ta ngày càng có tuổi, và cuộc đời chìm sâu xuống hố đen.

Trong khi đó, năm 2010, Ivan đã có nhà phố 5 tầng ở London, biệt thự ở hạt East Sussex và villa ở Barcelona. Cuộc sống của hai người ngày càng ở hai thế giới tách biệt.

Trong 25 năm, hai người không hề gặp nhau.

Cùng vạch xuất phát, người anh trở thành triệu phú còn em ruột là kẻ vô gia cư: 4 thứ quyết định đời người “lên voi” hay “xuống chó”  - Ảnh 2.

David không thừa nhận thành tựu của anh trai, cho rằng giàu có là do bóc lột người nghèo

– Ý thức kỷ luật bản thân

Truyền thông Anh ưu ái làm một bộ phim tài liệu với nhan đề “Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo”, yêu cầu cả hai đổi vị trí cho nhau trong 4 ngày. Cả nước Anh chấn động vì bộ phim này, nhận ra xã hội đã bị phân hóa sâu sắc đến mức nào.

Theo đó, Ivan ở trong xe của em trai 4 ngày. Tất cả những gì Ivan cảm nhận được là: “Vô cùng kinh hãi: Không có nhà vệ sinh, không có phòng tắm, lộn xộn như một bãi rác”. Thậm chí, anh còn phát hiện ra David viết một cuốn tiểu thuyết dựa trên kinh nghiệm lạm dụng ma túy của bản thân.

Sau 4 ngày sống thử cuộc sống vô gia cư của em trai, Ivan nhận thấy chính lối sống vô kỷ luật đã đẩy cuộc đời David xuống vực thẳm. Theo anh, trong tâm trí David không có ý niệm về những thứ cơ bản nhất, bình thường nhất của một xã hội văn minh: một bộ đồ chỉnh tề để xuất hiện nơi công cộng, sự đúng giờ, làm việc theo kế hoạch… Lối sống buông tuồng, tùy hứng đã nhào nặn nên một David thất bại.

– Niềm tin 

Trong khi Ivan luôn giữ niềm tin và đấu tranh cho những điều tốt đẹp của một xã hội văn minh, tân tiến thì David lại có suy nghĩ vô cùng tiêu cực. David tin rằng nước Anh sẽ sụp đổ dù bản thân anh ta không có dẫn chứng rõ ràng, cụ thể mà hoàn toàn xuất phát từ thiên kiến cá nhân. Thậm chí, David còn tham gia những buổi thảo luận giữa những nhóm người có ý tưởng cực đoan hàng tháng.

Chính vì không tìm được công việc, và sống quanh những người quá rảnh rỗi và tiêu cực, David không thể không bị cuốn theo những vòng xoáy đó. Giá như có niềm tin lành mạnh vào cuộc đời tử tế, có lẽ số phận David đã khác!

Cùng vạch xuất phát, người anh trở thành triệu phú còn em ruột là kẻ vô gia cư: 4 thứ quyết định đời người “lên voi” hay “xuống chó”  - Ảnh 3.

Ivan và David đã ngồi lại bên nhau sau 25 năm tách biệt

Điều duy nhất an ủi cho David là công việc thợ xây mà anh làm được trong vòng 10 tháng. Mãi tới bây giờ, David mới biết rằng trong suốt nhiều năm qua, anh trai đã âm thầm tài trợ tiền cho mình. Đó là những lần trúng số, trúng thưởng hay được trả lương cao hơn bình thường.

Sau đó, David được đưa đi tham dự một bữa tiệc ở tầng lớp xã hội cao, gặp gỡ các nhà lãnh đạo, tham gia các triển lãm nghệ thuật từ thiện hay học cưỡi ngựa. Điều ngạc nhiên là David làm tốt hơn Ivan nghĩ. David rất biết lắng nghe, thông minh và có nhiều ý kiến sáng tạo. “David không hoàn toàn vô dụng, cậu ấy có tiềm năng nhưng thiếu môi trường tốt để thể hiện”, Ivan nhận định.

Đặc biệt, David không còn phàn nàn về chính phủ, sự bất công xã hội và thôi dùng niềm tin về tín ngưỡng để giải quyết những vấn đề thực tế. Anh cũng không còn chế giễu người giàu. David thừa nhận: “Sự chăm chỉ, siêng năng từ nhỏ tự khắc sẽ trở thành thói quen khi trưởng thành. Muốn thành công, phải không ngừng học hỏi, tôn trọng lẫn nhau. Không có gì thành công mà không cần tới sự nỗ lực”. 

David cũng nhận ra rằng anh trai mình đã phải làm rất nhiều thứ để có thể có được ngày hôm nay. Những đóng góp cho cộng đồng của Ivan là vô kể, không phải là kẻ đạo đức giả như người em trai nghĩ. Rõ là, thái độ sống thay đổi thì cuộc đời mới thay đổi được!

Theo Trí Thức Trẻ